Có một tình yêu không nói!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

TOPIC Có một tình yêu không nói!

Bài gửi by QuangiahoPan on 18/11/2010, 12:35

Sắp 20-11 rồi. Chẳng biết phải làm gì với thầy nữa. Điều mà nó có thể làm mà nó cho là không quá đáng nhất là gửi cho thầy 1 tấm thiệp điện tử. Thế mà nó cũng ngại, ngại với lòng nó. Nó thích thầy bao lâu rồi nhỉ, chẳng biết. Nhưng nó nhớ như in ngày đầu tiên thầy bước vào lớp, chẳng hiểu vì sao lúc đấy nó nhìn thầy quen đến kỳ lạ. Dù chắc chắn một điều là nó chưa từng gặp thầy trước đây. Gương mặt, ánh mắt, và cả giọng nói của thầy, quen sao mà quen, quen không chịu được. Nó cho là thầy giống thằng bạn thân của nó và cố chấp cho là như vậy dù càng ngày nó càng nhận ra nhiều điều khác biệt, khác biệt trên khuôn mặt, trong đôi mắt, và trong giọng nói của thầy. Dù mỗi tuần chỉ gặp thầy có 1 lần trong khoảng vài ba tiết học nhưng nó vẫn mang trong lòng những dòng chảy réo rắt vui vẻ. Thầy nào hay biết, mà ... cũng nào ai biết.

Bạn bè trong lớp cứ chọc nó với thầy vì đơn giản là nó học chăm chỉ môn của thầy đến lạ, dù nó không giỏi môn ấy. Nó biết là tụi bạn chỉ chọc cho vui và không hay biết những gì diễn ra trong đầu nó. Ban đầu nó không để ý đâu, nhưng càng ngày tụi bạn càng làm quá, có lẽ thầy cũng nghe thấy vài lần, nó bắt đầu thấy khó chịu. Và một lần, có một người nói với thầy, nói thẳng ngay trước mặt nó. Trời! Cái ngày bình thường mà không yên ả ấy. Nó chẳng biết làm thế nào mà thầy cũng ngại, không dám nhìn thẳng vào mặt nó hôm đấy nữa. Sau đó là một chuỗi ngày "có sóng gió mà thuyền chẳng ra khơi", nó im lặng trước tất cả, im lặng trước thầy. Nó biết thầy cũng có cảm tình với nó nhưng nó chẳng biết phải làm sao ngoài im lặng, giả vờ như không có gì, và rồi thầy đi qua. Đi qua như mây bay ngang, dừng lại rồi bay qua vậy thôi. Đến lúc nó nhận ra thầy đi qua thì nó không chịu nổi, nó muốn níu kéo, nhưng cũng chẳng biết làm gì. Rồi thì nó cũng đành chịu.

Trở về với những ngày trước khi thầy biết gì đó. Đúng là lúc cả thế giới động thì nó tĩnh, mà lúc cả thế giới tĩnh thì nó động. Có lẽ thầy đã bình thường, nhưng làm sao có thể bình thường với nó được? Nó mang bao nhiêu là ưu tư, vui buồn một ngày không biết bao nhiêu lần cho đủ. Nó mong mỗi khi đến trường lại nhìn thấy thầy, nhưng cứ nhác thấy bóng thầy là nó lại quay lưng bỏ đi vội vàng, không dám đi đến gần mà chào thầy một câu. Nó kết luận để tự an ủi rằng nó và thầy không có duyên. Thầy vẫn đi qua nó như bao lâu nay thầy vẫn đi qua vậy. Nó không còn được học thầy nữa, và nó cũng sắp ra trường. Mấy năm rồi đấy, nó cũng đang cố gắng chấp nhận mọi chuyện. Chẳng dám gửi cho thầy 1 tấm thiệp điện tử nhân ngày 20-11 này. Chợt chột dạ, đây là cơ hội cuối rồi. Nó sợ không còn được nhìn thấy thầy nữa, nó sợ mọi chuyện qua đi ... Thật mâu thuẫn, nó muốn mọi chuyện chóng qua để nó không buồn phiền, để nó học những ngày có thể là cuối cùng của nó vui vẻ, để trước khi ra trường nó còn có đủ can đảm với một câu "Chào thầy!" ... vậy mà nó lại sợ nó quên thầy.

Chắc chắn là nó không gửi thiệp cho thầy, cũng không gửi cho thầy những câu vớ vẩn trên yahoo nữa. Nó cảm thấy làm phiền thầy nên nó sẽ không làm gì để nó cảm thấy nó làm phiền thầy nữa.

QuangiahoPan
Mod
Mod

Tổng số bài gửi : 10
Ranh tiếng : 0
Join date : 04/11/2010
Age : 24

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết